Tiêu Dao

10:03 13/05/2020 | evan.vn

Tổng số bài chia sẽ : 483

Trích dẫn hay dành cho những tâm hồn giàu xúc cảm trong ấn phẩm «Nhật ký mùa mưa » và « Hỏa Vân Linh) (Yên Vũ Lệ Thiên)

 

 « Hỏa Vân Linh » « Nhật ký mùa mưa » là hai ấn phẩm mới của Yên Vũ Lệ Thiên. Nếu như « Hỏa Vân Linh » mang đậm sắc màu thần tiên, biến ảo cùng xúc cảm đam mê tình yêu thì « Nhật ký mùa mưa » lại khắc họa bức tranh trầm buồn của thành phố trong mưa cùng chuyện tình vừa ngọt ngào, vừa bi ai….

 

 

 

 

Một số trích dẫn trong sách :

« Mùa xuân rồi cũng đến, những giọt mưa nhẹ lất phất bay, những cánh chim phương xa trở về ríu rít… Ngọc Cơ cảm thấy lòng hiu quạnh. Nàng không cha, không nhà, cũng không biết đi đâu. Biết được tâm sự cô đơn của nàng, chàng trai ngỏ ý… Thế nhưng, như cánh chim sợ hãi trước bão tố nhân tình, nàng quyết tâm không đón nhận. Ngày xuân hoa đua sắc, chàng nói với nàng "Cùng ta về cố hương".

- Cố hương ư? Nơi đâu là cố hương?

- Nàng nói thế có ý gì?

- Ta và chàng chỉ là hai kẻ tha hương, vô duyên mà gặp, hơn nữa, cố hương của chàng nào phải của ta.

Chàng trai tuyệt vọng, ánh mắt nàng lạnh lẽo tưởng chừng như một tảng băng xa xăm, đẹp đến nao lòng, cũng sầu thương đến vô cùng. Chàng đau lòng cầm theo cung tên lao ra ngoài trời đầy giông bão.

Và sau đêm ấy, chàng đã không trở về.

Ngày qua tháng lại, tin tức chàng vẫn bặt vô âm tín, nàng một mình quạnh quẽ trong núi sâu hoang vắng, lòng sầu não đến vô cùng. Nhưng, nàng không hiểu, nỗi sầu thương của nàng vì lý do gì, nàng đã từ chối và nàng không hối hận, chàng không trở về nàng đau lòng nhưng không thay đổi… 

Nàng đã thiết nghĩ, hẳn chàng đã sầu não, chán chường và kiếm tìm cho mình một niềm vui khác. Họa chăng, chàng đã một mình trở về cố hương của chàng rồi chăng. Hẳn vậy, tình cảm con người rồi cũng vì những rào cản mà nảy sinh xa cách. Chàng nói, chàng yêu thương ta, thế nhưng… chàng cũng sẵn lòng bỏ mặc ta nơi thâm sơn cùng cốc này.

Nhiều ngày sau, nàng xuống núi… thế nhưng, nàng đã nghe được câu chuyện của dân làng. Đó là câu chuyện về chàng thợ săn trong đêm giông một mình chiến đấu với gấu đen, một ác thú chuyên hại người dân làng. Sau khi giết gấu, chàng cũng kiệt sức mà ra đi, dân làng an táng chàng ở chân núi phía Đông, lập một bia mộ để tỏ lòng biết ơn.

Bấy giờ, Ngọc Cơ mới hối hận, nước mắt nàng tuôn như mưa. Nàng tìm đến ngôi mộ còn chưa xanh cỏ, dập đầu vào bia đá tự vẫn. Thế nhưng, không ngờ nàng không chết, chiếc bia đá liền biến thành một mai rùa thật lớn đưa nàng về tiên cung.”

(Hỏa Vân Linh)

 

 

 “ Em từng nói: - Ngày em tốt nghiệp, em muốn nhận được bó hoa trắng muốt.

Và em nói: - nếu ai đó yêu em, hãy hát cho em nghe bản tình ca về mùa mưa bất tận.

 Và em lại nói: - nếu như em lấy chồng, đó sẽ là người đàn ông biết yêu thương!

-Tôi muốn làm tất cả điều đó vì em, thế nhưng, bóng dáng em dần mơ hồ, em đang ở đâu trên thế giới rộng lớn này…”.”

(Nhật ký mùa mưa)

« Nếu cuộc đời cho em thêm một lần lựa chọn, em muốn mình chẳng được sinh ra. Nếu cuộc đời cho em thêm một lần lựa chọn, em muốn mình mãi mãi chẳng gặp nhau. Sứ mệnh cuộc đời của em là gì, nỗi đau cứ nặng oằn trong tim, em cảm thấy mệt mỏi. Có ai than thở và nhận sự chia buồn, phúc lợi xã hội bởi sự bất hạnh tình cảm, bất hạnh trong tình yêu. Một đứa trẻ mồ côi được nhận vào cô nhi viện, còn trái tim mồ côi của em? Ai đón nhận em đây?

Tình yêu của anh giống như ngọn lửa cháy sáng còn em chỉ là cô bé bán diêm. Anh trao cho em chút tình yêu nhỏ nhoi, đủ để ru ngủ khát vọng được sống, được yêu và rồi tắt ngấm. Những ánh sáng hy vọng nhỏ nhoi ấy mang đến cho em những giấc mơ, và rồi, em thiếp đi vào giấc mơ vĩnh hằng, những giấc mơ không bao giờ trở thành hiện thực. Và chính em, em cũng vĩnh viễn tan biến vào bóng đêm »

 

(Nhật ký mùa mưa)

 

 

 

 

Bình Luận