Hồng Hoa

09:16 05/07/2019 | evan.vn

Tổng số bài chia sẽ : 292

Trích đoạn hay trong tiểu thuyết "Năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình yên" của tài nữ Bạch Lạc Mai

 

Bạch Lạc Mai tên thật là Tư Trí Tuệ, sống ở Giang Nam. Nhắc tới bà, người ta nhắc tới một tài nữ với khí chất tâm như lan thảo, văn chương thanh đạm.

 


 Những tác phẩm đã xuất bản: Hết thảy gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng, Hận không gặp nhau khi chưa xuống tóc, Gió Tây thổi biết bao nhiêu hận, thổi chẳng tan nét mày cong, Gặp gỡ nơi hồng trần sâu nhất, Nếu em bình an, đó là ngày nắng, Bởi vì thấu hiểu, cho nên từ bi

 


Dưới đây là một số trích dẫn hay trong cuốn sách "Năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình yên" của nữ sĩ:

"Nhân sinh chính là một cuốn sách, chân lý được cất giấu trong mỗi sự việc bình thường."

"Hoa nở gặp Phật. Phật ở nơi nào? Giữa chốn đồng không mông quạnh cỏ cây tàn tạ, một ngọn cỏ xanh non là Phật; giữa đêm tuyết im lìm không tiếng động, một chậu than hồng là Phật; giữa sông bể mênh mang vô bờ, một chiếc thuyền con là Phật; giữa sắc màu đan xen rối rắm, đơn sơ là Phật; giữa ngày tháng loạn lạc huyên háo, bình an là Phật. Gặp Phật khi nào? Trong năm tháng đợi chờ hoa nở, giữa phù hoa giữ sự đơn thuần, trong phồn tạp tĩnh tâm dưỡng tính, sẽ có thể gặp Phật"
"Nhân sinh như một bình thiền trà"

"Có lẽ sẽ có một ngày nào đó, tôi sẽ uống cạn một chén trà cuối cùng của hồng trần, rời bỏ ba ngàn thế giới, đổi lấy một đời bình an. Là lạc lối quay lại hay thiền định ngộ đạo cũng không quan trọng. Sau đó, núi lạnh đường mòn, cưỡi ngựa trắng mà đi, uống hết nước ngàn sông, thưởng Thiền trà ngắm mây gió nhẹ bay"

"Trên thế gian này luôn có những người phải đợi ngàn cành buồm qua hết, mới nhận ra phải quay đầu, phải đợi đến lúc chia ly thất tán, mới bắt đầu hiểu được trân trọng, đợi đến lúc vật còn người mất, mới bắt đầu nhớ nhung."

"Điểm cuối của đời người, không phải là khi đi đến tận cùng non nước, cũng không phải sau khi kết thúc sinh mạng, mà là khoảnh khắc trút bỏ hành trang đó. Khi bạn thực sự trút bỏ rồi, cho dù một đời lênh đênh phiêu bạt, cũng có thể nhạt như gió lành, tự tại yên ổn. Nếu như trong tim có trăng sáng, há gì phải sợ ảo ảnh thế gian? Hồng trần khói lửa, vẫn có thể lặng nhìn hoa rơi, thảnh thơi ngắm mây trắng đấy thôi."

Bình Luận