Tiêu Dao

15:53 03/06/2020 | evan.vn

Tổng số bài chia sẽ : 492

Trích dẫn "Nhật ký mùa mưa" (Yên Vũ Lệ Thiên) - khi cánh cửa thanh xuân ngọt ngào khép lại

"Nhật ký mùa mưa" là tác phẩm của Yên Vũ Lệ Thiên, sách do Vanhoavietbooks phát hành.

 

Link tham khảo mua sách

"Cuộc điện thoại chóng vánh, tiếng tít tít đầu dây vang lên, âm thanh có chút mơ hồ, ánh nắng vàng vọt chiếu vào gương mặt thẫn thờ của cô. Cô bước đi giữa hành lang qua hội trường biểu diễn, tiếng  nhạc xập xình tựa như âm vang xa vời. Những gương mặt thân quen bỗng trở nên xa lạ cứ lướt qua cô, nụ cười của họ thật tươi, thật toả sáng, chỉ là lòng cô bỗng nhiên thấy cay cay, nhạt nhoà. Bước chân cô càng gấp gáp, về ký túc gấp vội những bộ quần áo mỏng, xách va li không kịp từ biệt giảng đường thân thuộc, không kịp nói lời chia tay với thời sinh viên tươi đẹp của mình. Có những chuyện vốn rất có ý nghĩa, ở một thời điểm nào đó lại vô nghĩa đến lạ kỳ. Đó chính là cảm giác của Diệp Trân bấy giờ.

- Cô gái, tàu đến rồi ! Diệp Trân đang thất thần thì người phụ nữ ngồi cùng hàng ghế đợi lên tiếng.

Khung cảnh thành phố nhạt nhoà hơn qua ô cửa của toa xe lửa, ánh nắng chiếu nhẹ xuống gương mặt cô. Một tay chống vào ô cửa, khoé mắt rưng rưng… cô nghĩ đến hình ảnh cha mẹ cô tiễn cô ra bến tàu sau kỳ nghỉ tết. Ngày hôm ấy, ánh nắng mùa xuân đầy rạng rỡ…"

+++

"- Diệp Trân, cháu về rồi.

Diệp Trân vừa bước vào đến cửa nhà. Họ hàng đều đang ngồi ở phòng khách gia đình. Cô chỉ cúi nhẹ đầu, rồi bước vào phòng cha cô. Mẹ cô và cậu em trai gương mặt buồn bã.

  • Cha ơi !

Nghe tiếng con gái đã về, cha cô mở mắt nhẹ nhàng, mỉm cười. Cô ngồi xuống bên giường, cầm lấy tay ông, cha cô lại thiếp đi. Lúc này, Diệp Trân mới quay sang hỏi mẹ :

  • Bác sĩ nói sao vậy mẹ ?
  • Làm phẫu thuật con ạ. Nhưng,… bà nói rồi có chút nghẹn ngào. Cậu em trai cô mới nói :
  • Bác sĩ nói, phẫu thuật là cách duy nhất nhưng nguy hiểm vì sức khoẻ ba khá yếu, hơn nữa, dù thành công cũng không thể trở lại như trước.

Diệp Trân lặng đi, cô cảm thấy trống rỗng. Tự nhiên, cô cảm thấy sợ hãi, xen lẫn nỗi niềm bức bối, uất ức, tủi hờn…  cuộc đời ba bôn ba, gồng gánh biết bao chuyện, chăm lo biết bao người, chưa một ngày được an nhàn… Giờ đây, cô và em cô đều chưa làm được gì cho cha mẹ thì cha đã… Lòng cô đắng lại, nước mắt không thể rồi, giống như những nỗi niềm cứ nặng trĩu, đè nén trái tim cô se sót. Tự nhiên, cô thấy những năm tháng qua phải chăng cô đã sống quá vô tâm, quá đơn giản, vô nghĩa.

Những ngày đó với Diệp Trân là những ngày thật dài, thời gian lê thê tựa như những giọt mưa nặng oằn rơi xuống… tất cả những nỗi buồn, tiêu cực cứ tích tụ lại, khiến ngày qua ngày càng thêm mệt mỏi."

 

Bình Luận