Nhất Mộng

17:00 03/09/2019 | evan.vn

Tổng số bài chia sẽ : 227

An nhàn... một cảnh giới tâm hồn chỉ khi đã thấu tỏ nhân sinh ấm lạnh, vô thường

 

Trong cuộc sống, có người nói rằng chừng nào có tiền mới an nhàn thoải mái, có người lại cho rằng lúc nào gia đình hoà ái, công danh viên mãn, con cháu đầy nhà lòng mới an ổn... Kỳ thực, ở đời nhàn nhã chỉ có quan hệ với trạng thái tâm hồn, không liên quan tới tiền bạc, danh vọng hay giá trị khác. Nhàn, vốn là hơi thở của tâm hồn; bận bịu, lại là cái chết của tâm hồn. Người có một trái tim nhàn rỗi, mới thấy được cảnh đẹp nhất của nhân sinh.

 

 


Hãy thử đặt tay lên trái tim mình mà nghĩ, chúng ta có bao nhiêu đêm, chưa từng ngẩng đầu lên trời nhìn ngắm vầng trăng non lưỡi liềm; Có bao nhiêu lúc, không thể tinh tế lắng nghe chim hót mùa xuân, ve kêu mùa hạ, tiếng côn trùng mùa thu, âm thanh tuyết rơi mùa đông?
Mỗi ngày đều trông thấy dòng người vội vã, dáng người mệt mỏi, gương mặt ngây dại, giống như cái kiến con ong. Bên trong dáng vẻ vội vàng của họ, ẩn giấu một trái tim đầy lo lắng phiền muộn.
Bởi thế, khi bận rộn hãy thỉnh thoảng ngẩng lên trời, ngắm ánh trăng sáng, dường như điều tốt đẹp nhất thế gian đang ở trong mắt chúng ta rồi.
Tuy nhiên để đạt được điều đó cần đến sự từng trải. Giống như cách nói của Trương Triều viết trong U Mộng Ảnh: “Thiếu niên đọc sách như nhòm trăng qua khe hở, trung niên đọc sách như đứng ngắm trăng giữa sân, lão niên đọc sách như thưởng trăng trên đài, do từng trải nhiều hay ít mà sở đắc cũng ít hay nhiều”. Đọc sách đạt tới cảnh giới này, hẳn cũng đã thấu hiểu nhân sinh rõ ràng và thông suốt.
Sự từng trải và tôi luyện khác nhau, khả năng lĩnh ngộ được đạo lý trong sách cũng sẽ bất đồng, trăng hàng đêm từ bầu trời chiếu xuống tia sáng lấp lánh, bao phủ mỗi không gian trên trần thế, nuôi dưỡng góc hẻo lánh trong tâm hồn chúng ta.
Thời tiết đầu xuân, khi cành liễu mảnh như khói, hoa mai đầu cành còn đang nhẹ cười, hẹn vài tri kỷ, dọc theo bờ sông tìm mai, ngồi bên mép nước thưởng trà. “Rực rỡ trong vườn ngàn vạn đóa, thưởng tâm chỉ có hai ba cành”, cả đời có được vài người bạn có thể cùng nhau thưởng thức, cũng đã mãn nguyện rồi.
Cũng có người từng viết: “Uống trà dưới hiên cửa, trà xanh thanh tuyền, dùng đồ gốm sứ tao nhã để uống, hẹn vài tri kỷ, trộm nửa ngày nhàn rỗi, có thể đổi bằng mười năm mộng trần”.
Trong văn chương “nhàn rỗi” mang một sự đạm mạc, thong dong, an tĩnh. Cổ nhân nói, kẻ nhàn thì làm chủ sơn thủy vô thường. Đúng vậy, văn chương là sơn thủy trên bàn giấy, sơn thủy là văn chương trên mặt đất. Những áng văn chương tuyệt vời đều từ sự thư nhàn mà có. Người thư thả, tầm mắt mới có thể khoáng đạt, trong tim có sơn thủy, tâm hồn mới có thể bay bổng. 

 

Bình Luận