Hồng Hoa

11:17 04/07/2019 | evan.vn

Tổng số bài chia sẽ : 292

Cậu bé ngồi đợi những chuyến tàu và vai diễn cuối của người diễn viên già

 

Người diễn viên già đã về hưu, ông tìm về một làng quê vắng vẻ ở vùng núi để sống với người em đang dạy học ở trường làng. Vào một buổi chiều nó, ông thường ra bãi cỏ ngoài thung lũng, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, chờ cho đến tận lúc đoàn tàu rễ vào những vách đá đến phía ga trên.

 

 

Mỗi ngày, chú bé đều rất hồi hộp chờ đợi.  Đoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ, ầm ầm lướt qua thung lũng. Và rồi, khi đó chú bé rất háo hức, đưa tay lên vẫy, mặc dù những hành khách đang đi trên toa tàu nào có ai để ý đến cậu bé.

Cứ thế, người diễn viên già nhìn thấy chú bé mỗi ngày đều hy vọng rồi thất vọng, lòng ông như quặn lại. Ông đã nghĩ rằng: "Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người."

Sau đó, ông giở chiếc vali hoá trang ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm, lên tàu đi ngược lên ga trên. Ông ngồi sát cửa sổ toa tàu rồi nghĩ rằng: " Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu..."

Thế rồi, khi tàu qua thung lũng, thấy cậu bé đứng vẫy, người diễn viên già cũng cười, đưa tay vẫy lại. Ông thấy cậu bé mừng rỡ, nhảy cẫng lên.
Khi tàu đã đi xa, người diễn viên vẫn còn trào dâng cảm xúc, ông thấy cảm giác này còn tuyệt vời hơn biết bao những đêm diễn huy hoàng trong nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, không hề có lời thoại, nhưng quan trọng chú bé đã vui sướng và không mất lòng tin ở cuộc đời.

 

Bình Luận