Sương sương

09:33 05/07/2019 | evan.vn

Tổng số bài chia sẽ : 207

Tại sao nói: Nhàn nhã vô lo chưa hẳn đã là phúc?

 

Câu chuyện do một vị Thiền sư kể cho các học trò của mình khi thấy trong lớp học Thiền, có những trò đã làm theo lời dạy, quên đi mệt mỏi thể xác và tinh thần, nhưng cũng có những trò lại hay ăn lười làm, chỉ thích thưởng thụ.

 

Chuyện kể rằng, có một người sau khi chết, hồn phách bay đi, trước khi anh ta qua cửa, Diêm vương mới hỏi:

 “Trước đây, ngươi thích ăn đúng không, thích ngủ đúng không, ở đây có rất nhiều đồ ăn ngon và ngủ thoải mái mà không bị ai làm phiền. Ở đây còn có nhiều trò chơi giải trí tùy ý lựa chọn. Ngươi cũng ghét làm nhiều việc đúng không, vậy ta đảm bảo ngươi ở đây không phải làm bất cứ việc gì, và cũng không có ai quản hết”.

Nghe thấy Diêm Vương nói vậy, anh ta vô cùng vui vẻ, cứ hết ăn ngủ lại chơi, cứ như vậy một tháng, anh ta dần cảm thấy nhàm chán. Vì thế, anh ta bèn chạy đi tìm Diêm Vương.

Anh ta nói: “Những ngày tháng thế này chẳng có gì tốt, bởi vì chơi quá nhiều nên tôi chẳng còn hứng thú nữa; ăn quá no làm tôi không ngừng béo phì; ngủ quá lâu, khiến đầu óc tôi cũng trở nên mụ mẫm. Ngài có thể cho tôi một việc làm không?”.

Diêm Vương nói: “Ở đây chẳng có công việc nào hết”.

Ba tháng sau trôi qua, anh ta chẳng thể chịu đựng được lại tìm Diêm Vương.

 “Tôi không thể tiếp tục cuộc sống thế này được nữa, nếu ngài không cho tôi làm việc, tôi thà xuống địa ngục còn hơn!”.

Diêm Vương lại nói:

 “Ngươi nghĩ đây là thiên đàng hay sao? Nơi đây chính là địa ngục. Nó khiến ngươi mất đi lý tưởng, không còn sáng tạo, không có tiền đồ, dần dần ngươi sẽ sa ngã. Sự dày vò về tâm hồn này còn đáng sợ hơn gấp trăm ngàn lần sự đau khổ về xác thịt khi phải chịu dao đâm hay xuống vạc dầu”.

Câu chuyện của thiền sư kể cho các học trò để nhắn nhủ việc kiên tâm bền chí tu thiền, nhàn hạ không cần làm việc chưa hẳn đã là phúc, đôi khi không có việc để là một loại đau khổ, giống như bị dày vò như xuống địa ngục vậy.

 

 

 

Bình Luận