Tôm Đẹp Trai

08:58 29/12/2016 | evan.vn

Tổng số bài chia sẽ : 0

Phận đàn bà đẻ thuê

Quảng cáo

(Sưu tầm - Chia sẻ) Đứa bé chẳng phải kết tinh từ tình yêu của cô với người đàn ông xa lạ kia nhưng nó cũng là máu mủ của cô, là tình yêu của cô với chính mình. Giá mà…

Lan đẩy cánh cửa bước vào phòng. Người chủ trước khi rời đi không quên dặn Lan cần gì thì cứ kêu người giúp việc. Căn phòng với đầy đủ mọi thứ sang trọng không thiếu một thứ gì hết. Chiếc ti vi mới coong mới được chủ nhân của nó đưa đến đây để cô làm bạn đỡ buồn trong những ngày tháng bầu bí, chiếc giường vẫn còn thơm mùi chăn ga, cả chiếc tủ lạnh và điều hòa đang chạy ro ro ngoài kia nữa. Tất cả đều hoàn hảo nhưng Lan vẫn cảm thấy trống vắng. Căn phòng đẹp nhưng quá cô đơn vì thiếu hơi ấm của con người.

Lan vuốt nhẹ lên bụng mình, đứa con bé bỏng của Lan đang khẽ động đậy. Lan hát một khúc nhạc mà cô vẫn yêu thích để xua tan cái cảm giác trống vắng trong lòng nhưng thấy vẫn quá trống trải vì ngay cả đứa con mà cô đang mang cũng sẽ được mang đi khi nó chào đời. Thật là chua xót!

Ở đây, chỉ có cô và người giúp việc của chủ nhà. Mọi thứ hoàn toàn trống vắng, cô đơn. Người giúp việc vừa mang cho Lan bát chào gà mà Lan không sao nuốt nổi. Không biết có phải là cơn nghén cuối thai kì hay là do cảm giác trống vắng trong lòng cô?

Lan sinh ra trong một gia đình có hai chị em gái. Năm cô lên 3 tuổi thì ba cô qua đời, mẹ cô tần tảo nuôi 2 chị em cô ăn học. Lan học kém hơn nên cô sớm bỏ học phụ mẹ bán hàng ngoài chợ. Em gái cô thông mình hơn nên học Đại học và lập nghiệp ở thành phố. 17 tuổi, Lan đã lấy chồng. Chồng Lan một người cùng quê Lan. Lấy nhau được 3 năm thì anh ta thay đổi tính nết, nay rượu chè, mái gái gú, cờ bạc. Tất cả những gì người chồng có thể mang lại cho Lan chỉ là nắm đấm, những trận đòn thừa sống thiếu chết mỗi khi hắn cần tiền cờ bạc, trai gái.

Sau bao nhiêu tháng ngày cắn răng chịu đựng, Lan tìm đến toà án như cánh cửa giải thoát cuối cùng khỏi cuộc hôn nhân u tối. Ly dị chồng nhưng tình yêu trong Lan cũng không còn. Lan chuyển về ở với mẹ cô sống cho hết một kiếp người. Mẹ Lan già yếu nay ốm, mai đau sống trong bệnh tật, cần người chăm sóc thường xuyên trong khi cô em gái Lan lại không lập nghiệp gần nhà. Thôi thì mẹ con rau cháo nuôi nhau, Lan tự an ủi mình thế!

Chồng Lan sau khi ly dị vợ thì chuyển hẳn đến sống với bồ, chả biết cô bồ kia có hạnh phúc không khi lấy một người như chồng Lan nhưng sau trận cá độ mất cả nhà cửa thì chồng Lan cùng cô bồ di cư vào tận trong nam kia. Từ đó, Lan cũng không còn nghe gì về họ nữa.

Cứ tưởng rằng mọi bất hạnh đã kết thúc, cuộc đời Lan bước sang trang mới. Thế nhưng, nỗi khổ cứ đeo bám cô mãi. Mẹ Lan phát bệnh, lần này bệnh càng trầm trọng hơn, cần một số tiền lớn để điều trị. Quanh năm kiếm sống với nghề bán rau quả ngoài chợ, Lan cũng chỉ nuôi đủ thân mình với chi trả một số tiền cho gã chồng cờ bạc chứ có tiết kiệm được đồng bạc nào đâu để lo cho mẹ. Em gái Lan cũng chạy vạy khắp nơi nhưng cũng chỉ được một nửa số tiền đó, một nửa còn lại không biết xoay đâu ra. Để mẹ đau đớn mãi Lan không an lòng.

Rồi qua một người bạn, cô được biết có cặp vợ chồng hiếm muộn muốn nhờ Lan mang thai hộ. Họ sẽ trả Lan một nửa số tiền, một nửa nữa cô sẽ lấy sau khi sinh con. Một nửa số tiền mà Lan được nhận ấy tính ra cũng đủ với khoản tiền mà cô đang thiếu để lo cho mẹ. Đang cần tiền chữa trị cho mẹ nên Lan chấp nhận kiếp người đàn bà đẻ thuê. Nhờ một nửa số tiền đặt cọc ấy mà Lan cứu được mẹ của mình.

Sau khi mẹ qua cơn nguy hiểm, Lan gửi mẹ cho em gái chăm một thời gian và nói dối đi làm ăn xa nhà một thời gian, thực chất là để bắt đầu hành trình 9 tháng 10 ngày mang thai hộ.

Sau khi mang bầu, Lan được đưa đến đây với chế độ chăm sóc đặc biệt thế này. Ở đây, chỉ cần cô yêu cầu là vợ chồng nhà kia sẵn sàng đáp ứng đủ. Cô ho một tiếng là sãn sàng có y tá đến tận nơi chăm sóc tận tình. Lan biết, họ làm điều ấy vì đứa con cô đang mang trọng bụng chứ không phải vì cô nhưng cũng làm cho Lan thấy ao ước. Lan ước có một gia đình, ước có một người chồng chăm sóc mình lúc ốm đau, ước có một đứa con để yêu thương, chăm sóc chúng.

Có đôi lúc Lan chợt nghĩ hay mình cứ mang con mình trốn đi, cặp vợ chồng kia cũng chẳng biết, mình sẽ có đứa con để mà yêu thương suốt đời nhưng Lan lại nhớ lại những cơn đau của mẹ cô khi bị bệnh, nếu không có số tiền kia chắc mẹ cô khó qua khỏi. Lương tâm không cho phép cô làm điều đó. Lan lại dừng lại.

Đứa trẻ trong bụng Lan lại đạp lần nữa. Lan cúi xuống vuốt ve con trai, cô thì thầm bảo với con của mình: Khi con chào đời, con sẽ chẳng bao giờ thấy mặt mẹ, người đã đồng hành cùng con suốt 9 tháng 10 ngày nhưng mẹ nhớ con biết mấy! Rồi con sẽ có người mẹ mới, họ sẽ yêu thương con và cho con cuộc sống hoàn hảo và con sẽ chằng bao giờ biết đến sự tồn tại của một người như mẹ trong cõi đời này nhưng trái tim mẹ vẫn luôn hướng về con. Lan thì thầm trong nước mắt. Lan ước giá mà cô có thể ở bên con khi nó chào đời, giá mà cô có thể tự tay chăm óc con mình suốt đời. Đứa bé chẳng phải kết tinh từ tình yêu của cô với người đàn ông xa lạ kia nhưng nó cũng là máu mủ của cô, là tình yêu của cô với chính mình. Giá mà… Lan lại khóc cho cái ước muốn giá mà đang hình thành trong suy nghĩ của cô…

Lan trở dạ trong một ngày cuối thu trong cái tiết trời đang chuyển dần sang cái lạnh của mùa đông. Cô trở dạ sớm 1 tuần so với thời gian dự kiến sinh nên cặp vợ chồng kia đi du lịch nước ngoài không về kịp. Lan ngắm đứa con của mình. Một bé trai bụ bẫm, có nụ cười dễ thương, nước da ngăm đen như cái làn da cháy nắng của cô. Cái chân nhỏ xíu khẽ động đậy, đôi mắt tròn vo đang nhắm liền nữa. Tất cả đều đáng yêu biết mấy! Lan vuốt khuôn mặt con trai mình một lần vì cô biết sẽ chẳng bao giờ có dịp ngắm đứa bé như thế nữa. Chiều nay, cặp vợ chồng kia sẽ về đến nơi, họ sẽ đón con của cô đi. Cô nghe nói họ giàu có, ông chồng là Giám đốc tập đoàn lớn, còn bà vợ là nhà thiết kế thời trang nổi tiếng. Họ sẽ cho con trai cô một cuộc sống tốt đẹp. Lan lại khóc.

Cô giao em bé cho người giúp việc của chủ nhà và không quên để lại vài dòng cho người phụ nữ sẽ thay cô chăm sóc con trai mình: “Gửi chị! Tôi gửi lại đứa con cùng với tình yêu của người làm mẹ. Tôi hi vọng chị sẽ yêu thương nó như yêu thương con đẻ của chị. Theo đúng hợp đồng, tôi sẽ được lấy nốt số tiền còn lại nhưng tôi gửi lại cho em bé. Trong suốt hành trình 9 tháng 10 ngày mang nặng, đẻ đau tôi chợt hiểu rằng tôi muốn làm mẹ biết nhường nào! Tôi yêu thương đứa con mình đang mang trong bụng biết bao nhiêu. Nhưng tôi có thể làm gì cho con mình? Tôi chỉ là người đàn bà đẻ thuê mà thôi. Số tiền với anh chị không đáng là bao nhưng tôi hi vọng nó sẽ giúp con thơ có thêm bộ quần áo đẹp, món đồ chơi mới hay đơn giản chỉ là bình sữa của một người mẹ như tôi…”

Lan gấp lá thư cuốn trong chiếc tã rồi bỏ ra ngoài. Có lẽ chẳng ai biết rằng Lan đứng mãi ngoài cổng viện cho đến khi cặp vợ chồng kia đến đón con cô đi mãi. Họ ngồi trong ô tô nên không nhìn thấy cô. Đứa nhỏ đang được người vợ bế trong tay với ánh mắt hạnh phúc nên cô thấy yên tâm phần nào.

Lan lặng lẽ bước ra ga tàu mua vé về quê sau khi kết thúc những tháng ngày đẻ thuê của mình với một nỗi buồn vời vợi. Không biết sau này liệu cô có thể tìm được một người đàn ông đủ để cô nương tựa suốt đời hay không? Không biết sau này liệu cô có được làm mẹ thêm lần nữa không? Những câu hỏi cứ xoáy vào lòng Lan. Tất cả đều tuân theo duyên phận của trời.  

Tin mới chia sẽ

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo