Lục Bình

17:12 23/12/2021 | evan.vn

Tổng số bài chia sẽ : 2,148

Phía bên kia yêu dấu là cả một trời biệt ly

 

Có những ngày ta buồn bã, ta chẳng cần gì cả, chỉ thấy mình rỗng tuếch và cô đơn. Bản thân như đang đứng nhón chân trên một sợi dây còn mỏng hơn cả lời hứa hẹn. Những lát nhỏ chênh vênh xô vào nhau, chòng chành và nghiêng ngả. Quá khứ trơn tuột những nước mắt và xót xa, bàn tay chìa ra cứ cố bấu víu nhưng chỉ toàn hẫng hụt.

 

 

Đó là khi người ta yêu thương bỗng chốc đã ra đi. Có lẽ, mỗi chúng ta đi qua một lần yêu, sẽ nhạy cảm và dễ tổn thương hơn, lúc nào cũng muốn vùi đầu vào hoài niệm. Niềm tin xé thành từng mảnh nối gót bỡn cợt bay khắp bầu trời, ta cố rướn người để ôm về cho riêng mình từng ít. Nhưng ghép thế nào để thành một mảnh tim riêng rẽ, không lẫn với xót xa, không chung màu với đau đớn trước kia?

 

 

Một sáng thức dậy chợt thấy mình bị người bỏ lại chới với giữa cuộc đời. Tất cả những thứ đã có cùng nhau bỗng dưng thành quá khứ. Người đáng lẽ vẫn ở ngay bên giờ thành kẻ xưa tình cũ.

Những ngày triền miên nhập nhằng giữa đành lòng quên và đau lòng giữ lấy, không phải cứ tìm là sẽ thấy, cứ nhung nhớ là người sẽ tự khắc về đây. Gom góp bao nỗi trông mong, chỉ đợi một giây người vì mất mình mà trở nên nuối tiếc. Rồi người sẽ lùi bước, tìm về đúng điểm mà ta từng có nhau.

 

Bình Luận