Lục Bình

22:00 21/06/2021 | evan.vn

Tổng số bài chia sẽ : 1,753

Bình thản trước được mất, tĩnh tại trước phồn hoa

 

Nhà triết học người Pháp từng nói: “Bài học cuộc đời khó nhất chính là hiểu được sống thuận theo tự nhiên”. Quả thực, người sống trên đời giống như đang leo núi, cheo leo và nhiều nguy hiểm. Muốn đến đỉnh cao thì điều quan trọng là không lầm đường lạc lối. Không những thế, những người vì điều trước mắt mà tự mãn rất khó thành công. Ngược lại, những người có thể lên đến đỉnh cao thường là những người thong dong, bản thân chỉ tìm kiếm sự tĩnh lặng, sự nghiệp đối với họ là trách nhiệm và sứ mệnh.

 

Trong xã hội cạnh tranh kịch liệt, truy cầu lại như một loại chất kích thích, nó có thể kéo một người xuống vực thẳm bất cứ lúc nào.

Lúc này, tĩnh tại là cảnh giới không mong cầu, cái gì của mình thì sẽ là của mình, cái không thuộc về mình thì có tranh giành cũng không được. Người tĩnh tại luôn quan tâm tu dưỡng bản thân, nỗ lực hết mình trong mọi việc...

Người tĩnh tại, trải qua những năm tháng cực khổ rèn luyện sẽ thể hiện xuất ra ngoài một cảnh giới bình thản thong dong, tự do tự tại, không màng vinh nhục, tùy kỳ tự nhiên... Thế nhưng, tĩnh tại khác với thờ ơ, mà là một loại bình hòa, một loại thanh thản, một loại nguyên tắc, một loại phẩm chất.

Người tĩnh tại, khi suôn sẻ không tùy tiện, gặp trở ngại không tiêu trầm, vững chắc như bàn thạch! Bởi thế, tĩnh tại cũng bao gồm trong đó sự chất phác, bao dung, nhiệt huyết.

 

 

 

Bình Luận