Lục Bình

22:10 31/08/2021 | evan.vn

Tổng số bài chia sẽ : 1,934

Đời người ngắn ngủi, mỗi chúng ta chỉ là khách qua đường

 

Con đường nhân sinh dài đằng đẵng, nếu có thể buông xuống sẽ thảnh thơi, sống giản đơn sẽ hạnh phúc, vạn sự tùy duyên...

 

 

Dù bạn trẻ hay già, dù bạn là ai, bạn xuất thân giàu hay nghèo, trong cuộc sống đều không có con đường tắt, đằng sau tất cả những thành công đều có những gian khổ không ai biết. Kỳ thực, bàn về nhân sinh chính là phải nói đến duyên phận…
Con người ở đời, không cần phải nhất nhất tranh giành mọi thứ. Nước trong quá không có cá, người xét nét quá thì không có bạn.
Tranh với người yêu thương thì dẫu mình có thắng cũng khiến tình cảm phai nhạt. Tranh cùng bạn bè, mình thắng, tình nghĩa cũng mất.
Là ngay thẳng, đúng hay sai, hãy để cho thời gian chứng minh. Buông bỏ những gì mình cho là đúng, cam lòng để làm việc, thắng là cả cuộc đời. 

 


Có ai mà không muốn mình giàu sang, phú quý, nhưng suy cho cùng người thấy đủ, dù ngủ trên mặt đất, lều tranh, thảm lạnh cũng không hề gì, người không biết đủ, dù đang ở trên thiên đường, cũng cảm thấy mỏi mệt.
Nhân sinh, giàu có về tâm hồn mới là quan trọng nhất. Nếu như có ham muốn về vật chất, sẽ luôn cảm thấy chưa đủ, trái lại, đời sống vật chất dẫu chưa thực sự đủ đầy cũng không ảnh hưởng đến sự phong phú của tâm hồn, thấy đủ thường vui, đó là mới giàu có thực sự.
Nhân tâm là đối ứng lẫn nhau, bạn nhường cho người khác một bước, người khác sẽ nhường bạn một bước. Nhân tâm giống như con đường, càng so đo, càng chật hẹp; càng rộng rãi, càng thoáng đạt. Khoan dung, nhìn có vẻ như là vì người khác, thực tế là mở ra con đường trong lòng
Những chuyện hôm nay vô cùng to lớn đến ngày mai cũng chỉ là chuyện nhỏ, đời người chuyện to tát đến mấy thì đời sau cũng chỉ là truyền thuyết, chúng ta cũng chỉ là một nhân vật trong câu chuyện mà thôi.
Tâm đơn giản, thế giới liền đơn giản, tâm tự do, cuộc sống sẽ tự do, đến chỗ nào cũng đều vui vẻ. Lúc đắc ý hãy bình thản, lúc thất ý hãy nghĩ thoáng. 

 


Đừng coi sự lương thiện của người khác là mềm yếu, đó là rộng lượng; đừng coi sự khoan dung của người khác là nhu nhược, bởi vì đó là từ bi.
Tình cảm, không thể qua loa; lòng người, không thể đùa giỡn; duyên phận là đáng quý. Trao đi yêu thương mới có thể nhận yêu thương. 
Dù là phúc hay họa, đôi khi tất cả đều tại tâm, cái đáng sợ của làm việc ác, không phải là do bị phát hiện, mà là ở tự mình biết; các đáng khen của làm việc thiện, không ở lời tán dương của người khác, mà ở sự bình thản ở chính lòng mình. 
Chúng ta đều là khách qua đường giữa đất trời, rất nhiều chuyện, chúng ta không thể làm chủ. Tùy duyên, không phải là không nỗ lực mà chính là một loại tâm thái. 

Bình Luận