Tiêu Dao

15:41 09/02/2022 | evan.vn

Tổng số bài chia sẽ : 876

Tại sao người Á Đông coi trọng 'lập xuân'?

 

Cổ nhân có câu “Dương hòa khởi chập, phẩm vật giai xuân”, ý rằng lập xuân thì vạn vật được hồi phục, sức sống bừng bừng, một năm bốn mùa bắt đầu. Cũng vì là tiết khởi đầu một năm nên tiết lập xuân được người Á Đông vô cùng coi trọng, cùng với đó mang nhiều ý nghĩa nhân sinh.

 

 

Lập xuân cũng giống như lập hạ, lập thu, lập đông, đều là tiết khí phản ánh sự chuyển giao của bốn mùa. Tiết lập xuân là khoảng thời gian bắt đầu từ khoảng ngày 4 hay 5 và kết thúc vào khoảng ngày 19 hoặc 20 tháng 2.

Trong đó, lập xuân mang theo sắc màu của sự chuyển tiếp, chiều hướng chung là khí trời dần ấm lại, mọi người bắt đầu nhận ra hơi thở của mùa xuân.

Quá trình lập xuân diễn ra trong 3 giai đoạn, năm ngày đầu tiên, khi gió xuân chuyển ấm đến, băng tuyết trên mặt đất dần tan, năm ngày sau, các loài côn trùng đang ngủ trong kén đã thức dậy, lại qua năm ngày nữa, lớp băng trên sông bắt đầu tan chảy, cá bơi lội trong làn nước, băng vẫn chưa tan hoàn toàn, cá như đang đội băng lên để bơi. Cũng như thế giống như ba giai đoạn nhân sinh, ba loại tu dưỡng, chờ đợi:

 

 

Đầu tiên đó là chờ đợi gió đông, giống như cách nói “Nhất hậu đông phong giải đống“, ý rằng lập xuân đã đến, những làn gió đông (gió từ hướng Đông, ý chỉ gió mùa xuân) ấm áp bắt đầu thổi, khắp nơi tuyết bắt đầu tan, chẳng bao lâu sự sống sẽ lan tỏa khắp nơi.

Ở đời, mọi sự cần được chuẩn bị. Tựa như giấc ngủ mùa đông trước khi gió đông thổi đến. Cuộc đời mỗi con người cũng đều phải trải qua một kỳ “ngủ đông”, đó là khi bạn vẫn còn nhỏ yếu và chưa gặp được cơ hội. Đó là quá trình rèn luyện cần thiết để mài giũa hiển lộ ra những tinh túy trong con người mình, đây chính là quá trình trưởng thành, quá trình tích lũy và dưỡng sức. Một khi lực lượng đã tích lũy đủ, cơ hội đến mới có thể cưỡi gió đạp mây.

Ẩn sĩ cuối thời đại nhà Đường cho rằng: “Thì lai thiên địa giai đồng lực, vận khứ anh hùng bất tự do”, ý rằng thời cơ đến thì có cả trời đất đều góp sức, thời cơ đi thì anh hùng cũng chẳng có đất dùng.

Nhân sinh đừng lo vội vã, lúc khó khăn, học được cách nhẫn nại, thì thời gian sẽ chứng minh cho bạn thấy đây là giá trị lớn nhất.

Giai đoạn hai chính là chờ đợi bay cao, 5 ngày sau lập xuân, côn trùng ngủ đông trong hang động đã bắt đầu tỉnh lại, nhưng thời tiết còn lạnh, thời cơ chưa tới, cho nên nó còn chưa ra ngoài.

Khoảnh khắc này giống như một giai đoạn trong cuộc sống, lúc mà bạn đã cố gắng luyện tập rất lâu, bản sự đã luyện thành, tâm tính đã giữ được vững, chỉ cần đợi thời cơ đến.

Và sau cùng là chờ đợi tiêu dao tự tại, đó là khoảnh khắc năm ngày cuối cùng trong mười lăm ngày lập xuân, băng trên sông đã bắt đầu tan, cá bắt đầu bơi lên mặt nước du ngoạn, lúc này trên mặt nước còn có những tảng băng nhỏ trôi dạt, giống như cá đang đội những tảng băng trên đầu.

Cảnh tượng này giống như cá đang muốn phá băng mà thoát ra, cảm giác tràn đầy sức sống. Tựa như sau khi lập xuân, trời đất quang đãng, vạn vật tự tại sinh sôi.

Chờ đợi, kiên trì là tư vị sâu sắc của nhân sinh, là điều tuyệt vời của cuộc sống. Suy cho cùng, mọi thứ đều có cái giá của nó, sự tự do, thong dong tự tại muốn có được cần phải đánh đổi bằng sự nghiêm túc, kiên trì bền chí.

 

 

 

 

 

Bình Luận