Lục Bình

15:49 22/12/2021 | evan.vn

Tổng số bài chia sẽ : 2,148

Vì sao, ở đời thường người có kiệm lời, người khó lại thích khoe khoang?

 

Trong cuộc sống, không ít người giàu thích thường kiệm lời, không tùy tiện thể hiện sự giàu có, tài phú, nhưng lại có rất nhiều người nghèo thích khoe khoang, thể hiện sự sang trọng trong lối sống, tiêu dùng.
Ở góc độ nào đó,  nhiều người thích bảo vệ danh tiếng của bản thân, không tùy tiện tiết lộ tài năng, sự giàu có một cách tùy tiện. Khiêm tốn, không tùy tiện thể hiện bản thân, đó chính là một bộ phận trong văn hóa truyền thống. Mục đích là không để cho người khác nổi tâm đố kị, không khiến cho những người xung quanh xuất hiện trạng thái “ghét người giàu”, từ đó tránh được những “tai họa ngầm” và những mâu thuẫn không đáng có, điều họ muốn chính là một cuộc sống bình an.

 

 

Một mặt khác, người giàu có thường biết cách che giấu lợi thế của bản thân mình trước đám đông. Bởi lẽ, sau khi tùy ý tiết lộ sự giàu có có thể gây ra sự xung đột giữa người thân và bạn bè, còn có thể phá hoại mối quan hệ hòa ái giữa bản thân và mọi người.

Trong khi đó, người nghèo không có địa vị cao trong xã hội, trong đám đông không hề nổi bật, nên dễ bị phớt lờ, lạnh nhạt, để thu hút sự chú ý, trọng dụng của người khác, họ luôn cố gắng thể hiện khả năng của bản thân đối với những người xung quanh, nhằm để nhận được sự ngưỡng mộ và công nhận.
Sâu xa hơn, người nghèo thường khoe khoang, kì thực chính là họ không có cái nhìn chính xác về bản thân. Vì nghèo nên luôn phiền muộn, thiếu cảm giác an toàn, để đạt được sự an ủi trong tâm, thoát khỏi áp lực tinh thần, bởi vậy, người nghèo khoe khoang là một hành động phù phiếm.
Những người giàu có sẽ giữ chặt của cải, luôn lo lắng về việc lộ sự giàu có mà chiêu mời tai họa. Bất luận là tư duy người giàu hay là tư duy người nghèo, những phương thức biểu hiện như thế này đều làm méo mó đi cách suy nghĩ chân thực của họ, các mối quan hệ xã hội thường không đủ chính thường và hài hòa. Trong cuộc sống, chúng ta cũng không nên quá khiêm tốn, kiệm lời, cũng không nên quá phóng đại bản thân, tự cao tự đại, hãy đường đường chính chính làm một con người bình thường là được rồi.

 


Người nghèo khoe khoang sự giàu có thường được gọi là “nhân cách lọ lem”, trong tâm lý học, nó được gọi là định luật Murphy.Theo tư tưởng của định luật Murphy, “Con người càng không có cái gì thì sẽ thích khoe khoang cái đó, khi họ có những thứ mà người khác không có, ngược lại sẽ giấu rất sâu, đây chính là bản tính của con người”. Tâm lý người nghèo khoe của cải và người giàu giấu giếm của cải là bản chất của con người.
Thế nên, dù chúng ta là ai, ở vị thế nào điều đáng quý nhất chính là hiểu bản thân. Đối với vật chất hay tinh thần nên có thái độ đúng đắn. Nghèo cũng có cái thanh thản của nghèo, cái vui của người nghèo, tâm lý phù phiếm là một chủng trạng thái tâm lý không lành mạnh, cần phải từ từ khắc phục. Và ngược lại, giàu có mà tâm hồn cảm thấy mệt mỏi, lo lắng cũng như vậy. 
Sống ở đời nên có tâm thái tốt đẹp, thiện lương, mới có thể có một cuộc sống hạnh phúc. Bên cạnh đó, dù giàu hay nghèo cũng nên coi trọng tu dưỡng, học tập, không ngừng “bồi dưỡng” nội tâm của bản thân mình, nâng cao trình độ văn hóa và tu dưỡng nghệ thuật, làm phong phú nội hàm của tự thân. Mặt khác nhận thức cuộc sống, biết đề phòng rủi ro, đối mặt với thực tại với tâm thái nhẹ nhàng, tự tại nhất.

Bình Luận