evan

04:35 31/12/2016 | evan.vn

Tổng số bài chia sẽ : 68

Ngày hôm qua ta đã từng yêu nhau... không phải sao?

(Tâm sự) Phải làm sao đây khi mới chiều qua thôi em vô tình gặp lại anh nơi góc quán quen. Em cứ tưởng mình đã có thể không sao, bình tĩnh đối mặt với anh như thể giữa hai chúng ta chưa từng có chuyện đổ vỡ nào xảy ra. Nhưng sao mà khó quá! Sao tim em lại nhói, lại tê tái đến thế? Sao cái cảm giác giống như có ai đó đang cướp hết tất cả không khí xung quanh khiến em ngột ngạt, khó thở.

Ngày xưa khi còn bên nhau em đã từng hỏi "Liệu có gì là mãi mãi trên thế gian này không?" Anh lúc ấy rõ ràng chẳng hề chú tâm vào lời em hỏi, hoặc thảng như anh chỉ muốn làm em vui nên trả lời ngon ngơ "có chứ, tình mình sẽ là mãi mãi". Em vốn chẳng tin nhưng khi yêu con người ta ngớ ngẩn dữ lắm. Những chuyện bình thường sáng suốt bao nhiêu thì lúc ấy lại ngô nghê và cả tin bấy nhiêu. Làm gì có chuyện tình nào là mãi mãi khi mà giữa hai con tim còn có hàng trăm, hàng ngàn sự phân tán khác, đâu phải trong ánh mắt của cả hai chỉ có bóng mình riêng nhau tồn tại.

Vậy mà giữa thương thương, nhớ nhớ, giữa còn yêu và hết yêu, giữa số phận, định mệnh và duyên nợ cuối cùng chúng ta cũng phải lựa chọn những điều làm đau nhau. Cảm giác ấy sao mà đáng sợ đến như vậy? Mặn đắng nơi đầu môi, đôi mắt mờ hơi nước và trái tim vốn là của mình lại có cảm giác như dứt ra khỏi lồng ngực nhỏ và ngừng đập vì đau. Em chẳng hiểu, rõ ràng chúng ta đã từng rất yêu nhau. Rõ ràng anh từng hứa về một mái ấm trong tương lai, ngôi nhà nhỏ và những đứa con thơ. Rõ ràng anh từng bảo sông có cạn, núi có mòn cũng đừng buông tay, vậy mà giờ đây giữa chúng ta là ai đúng ai sai?

Sài Gòn mùa mưa nhạt nhòa và mịt mù không thấy lối. Em đi trong màn mưa ấy hòa nước mắt vào nước mưa như muốn xóa sạch nuối tiếc của tình yêu nơi quá khứ. Hôm nay gặp lại anh. Hôm nay nhìn thấy anh vẫn thế, khỏe và hạnh phúc bên người yêu mới. Còn em? Bao lâu nữa em mới buông được? Bao lâu nữa trái tim em mới thôi nghĩ về anh để có thể vét cạn những yêu thương còn xót lại dành riêng cho người đến sau?

Đèn xanh rồi, đèn đỏ đã qua em chẳng thể đứng mãi một chỗ chờ anh quay lại. Em rồi cũng phải rẻ hướng giữa vòng xoay số phận. Một hướng không có anh, không có tình yêu hai ta, không có lời hứa hôm nào, không còn... cả mối tình đầu...

(Vanhoavietbooks)

 

 

Bình Luận


Tin mới chia sẽ