Lục Bình

13:38 21/05/2020 | evan.vn

Tổng số bài chia sẽ : 1,144

Trích dẫn sách "Lệ Hoa Viên" (Yên Vũ Lệ Thiên) - khoảng lặng giữa dặm đời nhiều bão giông

Tiểu thuyết "Lệ Hoa Viên" của Yên Vũ Lệ Thiên do Vanhoavietbooks phát hành. Ấn phẩm thấp thoáng sắc màu tinh tế của sắc hương và những câu chuyện về hoa, Lệ Hoa Viên - lung linh và huyền ảo, sầu thảm và bi ai, mùa hoa lệ - sự đan xen ký ức, hiện tại… tất cả phảng phất giấc mơ, giấc mơ của cái Đẹp mong manh trong cuộc đời!

 

Link sách Lệ Hoa Viên

"Anh Minh và Thư ngồi ngoài sân nhìn những đóa Anh Thảo Muộn đang nở. Một loài hoa chỉ nở trong đêm vắng một cách lặng lẽ.
 Một lát sau, anh nhìn cô và nói:
- Em đã từng nghĩ rằng, chúng ta đã lựa chọn sai lầm?
- Có những điều trong cuộc sống chúng ta không thể thay đổi. Cuộc đời không phải lúc nào cũng như chúng ta mong muốn. Cô đáp. 
- Nhưng sự lựa chọn năm xưa không hề làm cho chúng ta hạnh phúc. Anh nói.
Và rồi chính anh cũng không biết tại sao anh lại cố nói với cô những điều như vậy.
Thư nhìn ra phía xa bóng tối ngập đầy thôn vắng.
- Hạnh phúc là gì chứ, mấy ai định nghĩa được. Cô lại buột miệng nói với anh những lời mà bấy lâu thường kìm nén.
- Ngày ấy, khi kết hôn theo ý muốn của dì, cuộc sống không một ngày bình yên, triền miên lo sợ vì những cơn say, giận dữ của chồng. Lúc đó, em đã thực sự mệt mỏi nhưng từ khi có bé Đan em cảm thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều để hy vọng. Chính con bé đã giúp em bắt đầu cuộc sống mới. Lúc anh ấy ra đi, em đã về đây sống với dì chăm lo cho khu vườn hoa này. Những ngày tháng vất vả nhưng bình yên. Thực tình điều duy nhất em mong cầu chính là sự bình an và thanh thản. Nhìn con gái lớn lên mỗi ngày và chăm sóc cho hoa, em đã cảm nhận được niềm vui thật sự.
Anh nhìn cô rất lâu. Anh lại ngậm ngùi: 
- Em nói vậy anh cũng an lòng, nhưng khi về đây, nhìn loài hoa em trồng anh lại có cảm giác khác… Có thể nói thật với anh, bây giờ trong lòng em thấy vui và bình an?
- Anh Minh, làm sao em dám mong hạnh phúc. Cuộc sống vốn không hoàn mỹ. Đối với em, chỉ như thế này thôi đã là sự an ủi rồi. Mấy năm nay anh sống thế nào ?
- So với em, có lẽ anh hạnh phúc hơn nhiều. Anh đã có một gia đình, người vợ biết chăm sóc và sẻ chia. Nhưng anh đã không thể cho cô ấy hạnh phúc. 
Hai người trò chuyện, dường như chẳng còn giống như những người bạn tâm tình, sau bao năm tháng tương ngộ: 
- Trong đời mình, có lẽ chúng ta đã vô tình khiến cho chính mình và những người xung quanh buồn khổ. Chỉ khác rằng, người làm ta đau khổ hay ta làm người muộn phiền. Anh trầm ngâm, giọng anh nhỏ dần rồi lặng tắt. 
Một làn gió thổi qua, ánh trăng đêm tỏa khắp một vùng. Đêm xuân mát dịu quyện với hương hoa thật ngọt ngào, quyến luyến: 
- Hoa hạnh đào thường nở sớm nên hay bị sương giá dập vùi. Thư nói và nhìn những cánh hoa trắng hồng đang dần tàn mà than thở. 
- Đúng vậy, sương đêm lạnh lẽo làm hoa thêm u sầu. Anh tiếp lời cô.
- Anh nhớ không, em đã nói những loài hoa cũng biết nói chuyện và tâm tình. Đã là hoa thì tất nhiên phải cam chịu quy luật của sự nở sự tàn, tự nó đã mang nỗi thương tâm. Hương sắc ngắn ngủi lại mang ý nghĩa nhân sinh và thông điệp cuộc sống: như loài hoa này, nghĩ đến là thấy sự thầm lặng và mỏi mòn.
- Em vẫn không thay đổi. Tất cả. Anh nhìn thẳng vào mắt cô nói. Cô chợt quay lại nhìn anh, ánh mắt cô hơi run...
- Không, không phải như vậy.
- Anh biết, em hiểu điều anh nói. Em vẫn như thế, mặc cho thời gian và nỗi đau, anh nhận ra từ ánh mắt em và xúc cảm của em.
Cô nhìn anh lặng lẽ:
- Điều ấy có quan trọng nữa không?. Nói rồi cô lại đưa mắt nhìn những đóa Anh Thảo muộn. 
- Anh nhìn những đóa hoa kia đi. Những búp vàng nhạt chỉ hé nở trong đêm và hướng mình lên ánh trăng bàng bạc. Loài hoa này gắn với những bi kịch tình yêu, những tình yêu thầm lặng thủy chung đến muôn đời không hối hận. Có người đã viết những câu thơ như thế này:
 “Giữa ngàn sao mọc êm đềm
Hoa Anh Thảo Muộn theo đêm trở về
Như ẩn sĩ ngậm lời thề
Trăng lên hoa nở chẳng hề đơm sai
Hoa ơi hoa nở vì ai
Lặng thầm nhan sắc đêm dài lẻ loi
Để khi nắng sớm mai soi
Lại từ tạ nhận thiệt thòi ra đi” 
Anh nhẹ nhàng cầm lấy đôi tay cô lạnh buốt. Hai người quay lại nhìn nhau, trong ánh mắt tựa như còn thoáng hơi sương. Cô ngả mình vào vai anh nhẹ nhàng. Có lẽ, đã lâu lắm rồi, sau bao năm tháng, cô lại tựa mình vào anh, chỗ dựa và trái tim đầy ấm nóng. 
Đêm đã về khuya, những vì sao trên trời lấp lánh, vầng trăng trong phảng phất hương thơm dịu nhẹ. Họ ngồi đó nhìn dòng sông nhỏ phía xa như đang trải nghiệm chính dòng sông cuộc đời họ- lặng lẽ, tuôn chảy chở nặng những ân tình thiết tha của cuộc sống. Nhìn trời đêm nơi đây thật êm đềm, tưởng chừng đang trầm theo những tháng năm trở về thời cổ tích."

 

Bình Luận